Ăn Tết Muộn - Thủy Điền -

 

 

278-Ăn Tết Muộn

 

Tôi đang lom khom vô phân chậu hoa Giấy. Bỗng dưng phía sau lưng vỗ vai thật mạnh.

- Anh Tân khỏe hả ?

- Ồ ! Sampi. Anh vẫn khỏe, còn Sampi ?

- Cười cười, dạ em vẫn khỏe, hết tết rồi anh o bế nó làm gì?

- Kệ, hoa người ta chê cũ người ta bỏ, anh thì thấy còn tốt nên mang đem về, hy vọng chăm sóc dăm ba ngày nó sẽ mới lại thôi.

- Anh siêng thật.

- Có làm gì không ? Anh nghỉ tay, vào nhà anh em mình dùng nước nhá.

- Dạ.

 

      Năm ấy, tết buồn lắm tôi chỉ một mình nơi căn chồi nhỏ, không hoa, không bánh mứt, không dưa hấu đỏ, không thịt kho, dưa gía. Những thứ ấy mặc dầu không có thì cũng không sao, nhưng buồn ở chỗ gia đình nào cũng sum họp, đón rước ông bà vui vẻ bên cành Mai, nhánh Đào. Riêng tôi chẳng có ai về để mà sum họp.

 

      Sau mười ngày tết, tôi đi lang thang theo con đường quen thuộc, tình cờ tôi thấy người ta vứt rất nhiều hoa tàn trước ngõ. Tôi dừng lại và nhặt được một chậu hoa Giấy còn khá tốt và mang về nhà, định nuôi dưỡng lại và trồng trước sân cho thêm phần ấm áp. Vừa ngồi tháo bỏ lớp phân cũ thay vào lớp phân mới thì thằng Sampi từ phía sau nhè nhẹ tới, vỗ vai làm tôi giật cả mình. Từ chỗ buồn bả, tủi thân, đơn độc. Bỗng nhiên tôi thấy vui lên ngay vì mình cũng còn có người tới thăm, dù người ấy là hạng người gì trong xã hội đi nữa , bao nhiêu đó cũng xóa đi bớt nỗi cô đơn của con người.

 

      Thằng Sampi nó có hơn gì tôi đâu, nó đi lạc từ bên Cao miên sang đến đất nầy từ thuở nhỏ. Không cha, không mẹ sống lây lất ngoài chợ, ai sai gì làm cái đó miển cho cơm ăn là được. Thế mà nó đã trải qua gần chục năm trời, không bệnh hoạn gì hết, lại càng mập mạp ra thêm, hơn hẳn từ lúc nó mới sang. Nó tên là Sampi, nhưng người ta hay gọi nó là thằng Miên con, chỉ riêng tôi và một ít người ở xứ nầy gọi tên thật của nó là Sampi. Ai nở thấy đời nó khổ rồi còn gán cho nó cái tên nghe không thiện cảm. Nó thích đến chơi với tôi là gì nó biết tôi tôn trọng nó như những người khác.

 

      Ly nước trà thâm giao, cả hai ngồi nhìn ra trước ngõ. Nó có tâm sự của nó, tôi có tâm sự của tôi. Hai anh em trút cạn nỗi niềm. Nó khóc, nó than vãn không biết bao giờ nó gặp lại được anh em, cha mẹ của nó, từ lúc đi lạc cho đến nay nó chưa lần nào hưởng được cái tết cả, dù cái tết ấy là tết Việt nam. Nó kể, mỗi năm khi tết đến nó chỉ biết chấp tay sau đít đi ngang qua, ngang lại từng mái nhà trong xóm, nhìn người ta ăn mặc áo quần đẹp rồi so lại mình với bộ đồ rách rưới. Bỗng dưng nó tủi phận, ngậm ngùi và tìm đến một gốc cổ thụ nào đó nằm ngủ quèo cho hết ngày, chờ cho ba ngày xuân đi qua nhanh để nó ra chợ phụ giúp người tiếp tục, hầu tìm nguồn vui mới. Nghe nó kể mà lòng tôi đau xót vô biên. Tôi hiểu nó từ lâu và hôm nay tôi thật sự hiểu nó nhiều hơn. Tôi cũng chẳng thua gì nó nhưng ở hoàn cảnh khác. Từ ngày cha mẹ  chia tay, mỗi người mỗi hướng, bỏ tôi ở lại với cái chồi nhỏ. Miếng đất, luống rau là di sản dành cho người bất hạnh. Tôi lăn lóc với cái gia tài khốn khổ nầy gần tám năm trời trong quạnh hiu và lặng lẽ.

 

      Xuân nầy, tôi có một người bạn, đó là thằng Sampi, tôi thật sự vui lên hẳn và sẽ cùng thằng Sampi nhậu một bửa thật linh đình với đĩa rau, con cá, ly rượu trắng. Tôi biết thằng Sampi nó hay ngại ngùng nên tôi năn nỉ Sampi ở lại với tôi, đừng về và thằng Sampi gật đầu đồng ý, vừa nhậu vừa tâm sự, nó bảo: Anh Tân nầy, hôm nay em ở lại với anh, anh em mình ăn tết, dù tết có muộn màng, nhưng lòng em thấy vui sướng vô cùng, như được gặp lại anh em của Sampi trong những ngày thơ ấu và anh cũng thế như đang ngồi cạnh người thân của mình thật ấm cúng biết bao.

 

Thủy Điền

25-11-2018