Kính dâng Mẹ - 2T -

Kính dâng Mẹ

I.
Đêm khuya một bóng bên rèm
Những cơn quặn thắt mẹ đem theo người

Ầu ơ tiếng hát ru hời
Tuổi thơ đầy ắp nụ cười mẹ yêu

Nắng chiều bóng ngã liêu xiêu
Đàn con như những cánh diều bay đi

Chuyện ngày xưa thuở hàn vi
Lui cui sớm tối mẹ ghì xót xa

Nửa đời hương phấn can qua
Lời ru còn vọng âm ba nỗi buồn

Ngôn từ khấp khểnh vô hồn
Làm sao trãi hết tâm hồn mẹ cha

Ba nay đã khuất non xa
Mẹ thì bệnh viện vào ra mỗi ngày

Sợ con lo mẹ mỉm cười
Câu thơ tưới ngọn tóc người lên xanh (TT)

II.
Mãi mê quay với dòng đời...
Nay bừng tỉnh giấc nghẹn lời Mẹ ơi!

Nhìn Mẹ chẳng thốt nên lời...
Bao nhiêu khổ cực ,một đời con thơ!

Nhiều đêm Mẹ thức canh chờ...
Những hôm con ốm,vật vờ xác thân!

Mẹ luôn âu yếm ân cần...
Xoa đầu nhỏ nhẹ những lần con sai!

Giờ đây tóc trắng bạc phai...
Nữa đêm khó thở,ho dài bất an...

Công ơn của Mẹ vô vàn...
Ân tình như nước chứa chan trong lòng!

Núi cao, biển rộng, sông Hồng...
Không đo, chẳng đếm một lòng vì con...

Núi kia nặng tựa bằng non...!
Chẳng bằng tình Mẹ cho con ấm lòng!

Nay con dâng đóa hoa hồng..
Kính dâng lên Mẹ tấm lòng của con.(Minh Ta)

III.
Giờ Mẹ tuổi chẳng còn son
Tóc phai bạc trắng héo hon thân gầy

Bao năm chịu lắm đọa đày
Nắng mưa bão táp vạn ngày khổ đau

Từng đêm thức suốt canh thâu
Ầu ơ khúc hát tủi sầu ru con

Bao giờ còn nước còn non
Tấm lòng của Mẹ vẫn son nghìn trùng

Cúi xin thượng đế khoan dung
Giữ gìn sức khỏe Mẹ bừng sắc xuân

Làm con phải biết tri ân
Đáp đền công dưỡng đức ân của Người

Mong sao Mẹ mãi vui cười
Là con hạnh phúc cả đời Mẹ ơi!
(Pierre Kiet)